Khi những tia nắng cuối hạ dần trở nên yếu ớt, từng cánh hoa sen trong hồ cũng dần lụi tàn, chỉ phảng phất lại hương hoa trên từng gợn sóng. Đạp xe trên con đường trải đầy lá vàng, xa xa là cánh đồng hoa cúc đang nở rộ, tôi lại chợt nghĩ đến ngày trung thu săp tới.
Thời gian trôi qua thật là nhanh, mới ngày nào còn cảm thấy bỡ ngỡ, lạ lẫm với bạn bè, thầy cô vậy mà chẳng mấy chốc tôi đã trở thành một học sinh lớp 9. Qua 3 năm gắn bó tập thể lớp chúng tôi đã trải qua biết bao nhiêu là kỷ niệm đẹp mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được. Trung thu cũng sắp đến gần thế nhưng do là học sinh cuối cấp nên áp lực học hành thi cử của chúng tôi cũng lớn hơn, xung quanh các bạn ai ai cũng ra sức học tập cho nên tôi cũng không quá hào hứng với ngày lễ này lắm. Nhưng khi thấy các em cấp 1,mầm non trên tay nào là đèn lồng lấp lánh, nào là chiếc đèn ông sao,…tôi tự nhiên lại thêm quay vê tuổi thơ, quay về cái thời thơ ấu, cái thời mà tôi vui đùa với bạn bè trong đêm trăng rằm, tiếng cười giòn tan át đi cả tiếng trống nhộn nhịp. Thật may mắn, năm nay lớp 9A quyết đinh cùng nhau tổ chức một buổi vui Tết Trung thu. Đây là một năm cuối cấp, ngoài việc cố gắng học hành để theo đuổi ước mơ, chúng tôi thật sự còn muốn tổ chức các hoạt động tập thể để lưu lại dấu ấn trong lòng mỗi người. Sáng hôm ấy, khi đến lớp, các bạn nhanh chóng hoàn tất công đoạn chuẩn bị. Mâm cỗ được bày biện tươm tất: chú chó nhỏ tết bằng các múi bưởi, xung quanh là những quả dưa hấu đỏ tươi, trái kiwi chin mọng, nào là bánh, nào là kẹo, ai ai cũng bận rộn, nhưng trên mặt các bạn không hề xuất hiện sự mệt mỏi, chỉ có niềm vui và sự hào hứng “Tùng! Tùng! Tùng”. Tiếng trống trường vang lên, sự ồn ào trong lớp dần lắng xuống. Chúng tôi vẫn nghiêm chỉnh giơ tay chào cờ như mọi thứ hai đầu tuần… và giờ, buổi lễ chúng tôi mới chính thức bắt đầu! Đầu tiên, tốp ca 9A đã thể hiện bài hát “Sao sáng” và “Lớp chúng mình”. Lời ca chan chứa, âm hưởng vui tươi như hòa 33 người vào làm một. Tim tôi đập nhanh đến lạ thường, có lẽ do tôi hồi hộp quá chăng ? Tiếp theo chúng tôi được nghe, tìm hiểu về nguồn gốc, ý nghĩa ngày Tết Trung thu. Qua phần đọc thư của Bác Hồ và chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, cuối cùng cũng đến phần tôi mong chờ nhất: Phần tiểu phẩm từng nhóm. Trước tiên là nhóm Cuội khờ, có thể do thời gian chuẩn bị quá ngắn – 2 ngày – khiến các bạn có chút lộn xộn. Nhưng dường như bài biểu diễn đó đã đem đến những tràng cười sảng khoái cùng sự náo nhiệt cho cả lớp. Kết tiểu phẩm, nhóm bạn gửi đến một thông điệp rất ý nghĩa: “Hãy dang tay chào đón nhứng mảnh đời bất hạnh, đừng bỏ quên họ trong những ngày lễ ấm cúng này nhé !” Quả thực, tiểu phẩm này đã mang đến cho tôi niềm vui nhưng cũng để lại cho tôi thật nhiều suy nghĩ. Một tràng pháo tay vang lên. Chà! Đến nhóm tôi rồi. Tôi đã khá lo lắng lúc đó. Bởi lúc tập, nhóm Rạp xiếc trung ương chúng tôi nêu cao tinh thần vui là chính, vậy nên, thứ chúng tôi hướng đến không phải là giải thưởng mà là nụ cười, niềm vui trên khuôn mặt các bạn. Không ngờ tiểu phẩm này lại nhận được sự ủng hộ của các bạn đến thế. Dường như, những tràng pháo tay, những tiếng cười sảng khoái càng tăng thêm sự phấn khích trong tôi. Đến cuối cùng chúng tôi chụp với nhau những bức ảnh kỷ niệm. Và có lẽ, khoảnh khác khiến tôi xúc động nhất chính là khi cả lớp cùng nhau nâng ly, chúc nhau hãy cùng cố gắng để theo đuổi đam mê, ước mơ trong tương lai.
Không có trăng rằm, không rước đèn, không múa lân, nhưng đây lại là ngày Tết Trung thu vui vẻ, đầy đủ nhất. Chúng tôi đã cùng sát cánh bên nhau 3 năm dưới sự dẫn dắt của các thầy cô, đặc biệt là cô giáo chủ nhiệm - cô Nguyễn Thị Hạnh. Giờ đây, chỉ còn chưa đầy một năm nữa chúng tôi sẽ phải chia tay với mái trường này, chia tay bạn bè, thầy cô. Tôi thật sự sợ khi phải nghĩ đến cảm giác ấy. Ngay lúc này tôi chỉ muốn đóng băng thời gian tươi đẹp này lại, tôi không muốn mất đi những khoảnh khắc, khống muốn rời xa một tập thể đoàn kết, hơn hết tôi không muốn rời xa người mẹ thứ hai – cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi. Có thể về sau, dần dần thời gian sẽ làm phai nhòa đi những ký ức, nhưng chắc chắn sẽ không thể làm nhạt đi những kỷ niệm về tập thể lớp thân yêu, về một người mẹ hiền luôn luôn tâm huyết với học trò. Cảm ơn cô và các bạn đã đến với thanh xuân của tôi !



